Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

MÙA THU YÊU EM

Lung linh ánh mắt đêm nào
Hương lan mái tóc, mắt trào sóng đu.
Bao lời vô nghĩa như ru
Trăng say trăng mật, gió thu động tình.
Chớm nhìn sâu đã khiếp kinh
Mơ màng ca khúc vờn quanh trái hồn.
Đàn run tiết tấu dập dồn
Phím cong giai điệu lượn tròn nét hoa.
Hát người nghe tiếng tình ta
Nói người nghe nỗi niềm ta nhớ người.

“Tần ngần dường cảm đôi lời” (*)
Run run môi, mắt lệ rời rợi tuôn.
Bổng trời quay quắt mưa buông
Lạnh luồn qua cửa, dáng buồn co ro.
Ấm nồng chữ quyện vần thơ
Mắt la đà mắt, lòng tơ mơ lòng.
Tóc tình đã kết đòng đòng,
Tay tình đã nở đóa hồng dậy son.

Đâu đành đốt giọt lệ ngon
Bùng lên ngọn lửa tình trong ảo mờ.
Sâu đi biển, núi đang chờ
Yêu đi em, Tuấn đang ngờ ngợ em!
Chớ mềm lòng giữa trời đêm
Ngôn từ phù phép, nổi chìm nhạc âm.
Chờ tim em mọc lên mầm
Yêu đương giữa ánh trời xuân rạng ngời…

Đàn không buông, mắt không rời
Lặng nghe ca khúc tuyệt vời loảng tan.
Chút tình bổng hóa lệ tan
Chút người bổng hóa đau tràn cõi ta.
Sững sờ chớp mắt phôi pha
Vạt bèo ngọn nước, cành hoa cuối ghềnh.

Chép tay mười khúc tình buồn
Trao em như biển trả nguồn nợ vay.
Còn nghe tiếng hát ngân dài…

9.1982
Lê Vũ Tuấn

(*) Trích “Tỳ bà hành” (Bạch Cư Dị)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét