Chiều buông màn, xếp cánh, nắng phôi pha
Đêm tích tụ màn đen, sương khói phủ
Đất lặng thở nằm nghe sao phủ dụ
Giọng tinh nồng giun dế hát sinh sôi
Cỏ mật đan thân rướn uốn cong trời
Hạt đắc sủng ngợp phù sa nảy nở
Hương đất dậy gió nồng say trăn trở
Mắt ao hồ ngưỡng vọng cả trời sao
Vui vụt trào bay vút hết chiều cao
Và đất rộng cũng xòa vui bốn phía
Trời sấm động, giòn tan vui chớp lóe
Động mùa rồi, ơi cơn mưa niềm vui
Nón trắng nào bổng chật hết hồn tôi!
Muốn trải hết thần kinh trong thớ đất
Lắng nghe đồng hoang thở phổi hồn tôi
Ngực dồn nhịp, máu bừng trên má đất
Dấu chân bùn đưa nón trắng về thôi…
26.7.1982
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét