Đỗ Phủ ngày xưa đã nói gì ?
Nay gởi tiếng lòng mừng thọ Chú,
Chén thơ, tràn ý, rót đầy... ly!
1
Sài thành một thuở rộng thênh,
Giữa muôn mặt lạ lại quen một người
Rạch Chùa, Sa Đéc xa xôi,
Dắt con vào chốn chợ Đời học Văn...
Chạm bàn tay cứng chay gân,
Làm quen vài tiếng biết gần biết xa
Sẻ chia một chút tình cha
Đồng môn Vũ Tuấn nhận là anh em
Sôi kinh nấu sử ngày đêm
Bóng câu qua cửa vén thềm tương lai
Chí trai dìu dắt chí trai
Mong ngày báo đáp công dày Thái Sơn...
2
Nhớ người mòn gót đường trơn
Hừng đông vác cuốc ra vườn bón chăm
Hứng sương đội nắng, mưa dầm
Trông cho xoài, cốc mọc mầm trổ bông
Trông cho trời lặng gió giông
Trông cho con trẻ bước thông đường đời:
“Sá gì tóc bạc con ơi,
Miễn sao con xứng là người Khánh Trung...”
Lời Cha như thỏi sắt nung
Chạm vô trí não, khắc từng đốt xương
Ví dầu sông Hậu cạn luồng
Sông Tiền thôi chảy, lòng thương vẫn còn...
3
Nhớ người vun đắp xóm thôn
Trong ngoài, sau trước, giữ hồn Nước - Dân
Đình thần rước sắc về sân
Tổ tiên cúng bái , tri ân Tiền hiền
Nhắc ai khai khẩn điền viên
Nhắc ai lập ấp, dựng nền khai cơ...
-“Non sông gấm vóc nên thơ ,
Ngàn năm dựng nước, cõi bờ còn đây...”
Rằng khi con cháu sum vầy,
Nhớ ngày giỗ Tổ về đây tựu tề;
Đừng quên cha đã ăn thề;
Một đời trung nghĩa với quê hương nhà...”
4
Nhớ người giữ đạo tề gia
Tào khang hai chữ mặn mà thủy chung
Ví dầu “tóc bạc răng long”
“Đồng sàng”- đồng nghĩa vợ chồng keo sơn
Chung tay một đạo vì con
Chung lòng vun quén khu vườn tương lai
Lo cho thằng Út, thằng Hai
Thằng Ba, cháu nội bước ngay vào trường...
Lấy tình soi chữ làm gương
Nhắc cho con cháu chọn đường mà đi...
Tránh xa “bất nghĩa vô nghì”
Giữ lòng trung hiếu , khắc ghi dặm ngàn...
5
Nhớ người giữ trọn tình làng
Vun đầy nghĩa xóm, họ hàng gần xa
Chan hòa trên dưới, sui gia
Gặp kẻ hoạn nạn trãi ba tấc lòng
Rằng sông có khúc đục trong,
Rằng người có lúc gặp vòng uẩn đau...
Làm người có trước có sau
Mỏ lòng dung lượng , đức cao vời vời...
Dặn con soi tỏ chữ Đời
Ái nhân, nhân ái – biết người biết ta
Ví dầu gió thoảng mây qua
Đời còn để lại mới là niềm vui...
6
Bảy mươi năm xứng làm Người,
Đức cao giữ trọn, vàng mười nào so?!
Nuôi con là một cơ đồ
Dạy con, sự nghiệp dâng thờ tổ tông...
Vui rằng hết nợ non sông
Mừng rằng phúc hậu cho giòng gia tiên
Bảy mươi, sống đẹp gặp hiền
Nhân sinh trường cửu vui bền cháu con,
Cầu mong “Thọ tỷ Nam Sơn”,
“Phước như Đông Hải” rập rờn sóng reo...
11.2007
NGUYỄN TRUNG HIẾU
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét