Lâng lâng thương nhớ mười hai
Hoa niên buổi ấy, chiều nay hát gì?
“Mắt lòng soi dấu chân đi”
Vẫn trong veo khối tình si thuở nào.
Một thương sớm ấy chiêm bao
Môi tơ chạm cảm ánh hào quang rơi
Chân non mạnh bước vào đời
Đường trơn, hố thẳm gọi mời, sá chi!
Hai thương trưa ấy ra đi
“Lặng đen, dấu trắng còn ghi chân tình” (*)
Hát tràn những tiếng lặng thinh
Rừng hoang, núi vắng cho mình lớn lên.
Ba thương một giấc mộng bền
Dẫu phôi pha lắm vẫn còn cả tin:
“Một ngày tiếng hát lai sinh
Giữa trời chín đỏ bình minh đón người” (*).
Bốn thương giữa khóc có cười
Giữa mưa có lửa, giữa người có ta
Giữa gai sắc có mần hoa
Lung linh hạnh phúc có xa có gần.
Năm thương mà cũng hàm ân
Mối tình người nghĩa ân cần gửi trao
Mười năm mới ngỡ hôm nào
Cùng ai dưới ánh nắng đào kết đôi.
Sáu thương những lúc xa xôi
Chén cơm đôi đũa vắng mời mẹ cha
Xóm riềng kẻ lại người qua
Cợt cười trước cửa, xót xa sau hè.
Bảy thương ngọn cỏ, bờ tre
Hương hồn tiên tổ lặng nghe tiếng mình
Rõ ràng có dạng có hình
Mà như một áng lục bình lướt trôi.
Tám thương em út vào đời
Thiếu bàn tay ấm giữa vời đỡ nâng
Nợ tình biết lấy chi cân
Người xa chỉ có lòng gần mà thôi.
Chín thương dòng họ bao người
Chưa chia những lúc khóc cười cùng nhau
Đã chung một giọt máu đào
Lại chia sướng khổ cùng ao nước đời.
Mười thương những đất cùng trời
Quê hương gian khó Tháp Mười nước dâng
Đói nghèo số kiếp nông dân?
Ai chưa góp lửa bớt cơn cơ hàn?
Nhớ gì mà nhớ chứa chan
Lung linh đáy mắt dấu chân thuở nào.
Thương chi thương đến dâng trào
Mười hai năm giấc chiêm bao chửa thành.
Lòng đâu hẹn buổi tung hoành
Trăm năm chỉ một chữ tình mà thôi.
Mai về quê ấy xa xôi
Cần Thơ mây trắng trắng trời nhớ thương.
10.1994
Lê Vũ Tuấn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét