Bước xuống xe đò, anh lại ghé vào cái quán cóc đầu
vàm kêu một ly càphê đen theo thói quen mỗi lần về thăm quê. Nhà cha anh nằm ở
cuối ngọn, phải lội bộ thêm cây số nữa mới tới. Mùa lũ đang tràn về. Mọi con đường
dẫn vào các làng quê lần lượt bị nhấn chìm. Cái quán cóc đầu vàm trở thành nơi
tụ tập của cánh chạy xe Honda ôm kiếm chút tiền còm.
Bất ngờ một ông chú hành nghề
chạy xe từ ngoài cửa bước vô: "Mới về hả? Ba mầy vừa ngồi uống càphê với
tao đây nè. Tội nghiệp, sáng nào ổng cũng lội nước ra đây chờ báo. Mà cái thằng
giao bưu mắc dịch cứ trễ hẹn hoài...".
Anh làm việc cho một tờ báo đã
được đưa lên mạng Internet, mỗi ngày có tới nửa triệu lượt bạn đọc truy cập
trên toàn thế giới, nhưng ở ngôi làng chỉ cách tỉnh lỵ không đầy 10 cây số này,
cha anh vẫn chưa có báo để đọc. Ông bảo: "Nông dân bây giờ chỉ cần coi
tivi, nghe đài cũng đủ biết tình hình, nhưng có tờ báo trong nhà vẫn...
khác". Anh hiểu cái "khác" đó chính là để ông... đỡ nhớ tới con.
Từ đầu mùa lũ, anh đã đăng ký mua báo dài hạn ở bưu điện tỉnh, gửi về cái quán
cóc đầu vàm cho ông mỗi ngày. Ai dè... Ông chú kể tiếp: "Không có báo, ổng
buồn, đâm ra uống rượu nhiều. Uống vô lại la thằng út, sao để cái mả của anh nó
bị ngập mà không lo đắp đê...".
Anh xắn quần lội nước về nhà mà
nước mắt lưng tròng. Trước lũ, đứa em trai của anh bị chết, ông già như cái cây
bị đốn ngã. Con đường làng trơn trượt dưới chân làm anh nghĩ đến cảnh ông mỗi
ngày dò dẫm ra đầu vàm chờ báo...
5.2002
LÊ VŨ TUẤN
(Báo Lao Động số ra ngày
3.5.2002)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét