Đèn huỳnh quang tái nhợt bên đường
Cúi xuống lòng, nhìn, hay rêu phủ
Bạn bè như me bay muôn phương…
Ôi một thời ấp ủ
Những khát khao dang cánh rộng chồm lên.
Trường đại học, nơi đam mê hé nụ,
Thủ phạm đây rồi, của tội lỗi không tên!
Đâu là máu và đâu là mực?
Đâu ảo ảnh và đâu hiện thực?
Nhập nhòe như chiều phố lên đèn
Như buồn cười khan trong đêm men…
Nhìn những sinh viên thương hại
Trái lớn khôn mọc trên cây khờ dại.
Tan trường rối rít me quay
Cuống cuồng giữa gió chuyển xoay.
Phai tàn, phai tàn, phai tàn
Chiều đã thầm thì như thế.
Đứng bên lằn ranh thế hệ
Tóc bổng bạc trầm từ trong.
3.1983
Lê Vũ Tuấn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét