Bằng đức độ hiện sinh và cả những ngôi đền mặc khải
Thì tôi biết tìm đâu trong thân phận làm người
Những gié lúa yêu thương, dẫu một lần gặt hái,
Từ cánh đồng mầu mỡ của tư duy?
Nhân loại đã quen trồng những cây tư duy
Lên thành bao tử rổng
Được ướp tưới bằng bùa mê, súng gươm hay kinh điển
Để gặt những mùa vàng vọt của niềm tin
Để hòa bình, để chiến tranh
Để cả rác cũng trở thành biểu tượng của nền văn minh.
Đã mất hết những chất mầu của đất,
Những bao tử đau, ung lở nhu cầu nguyên thủy nhất
Còn mong gì giống má những mùa sau?
Những thiết chế phai tàn và những ngọn cờ lau
Đòi tiếm quyền chân lý!
Những bản chất phù sa không cần độn thiên hướng thần linh
trong ấy!
Những bàn tay nghiêng thành chẳng đợi ngọn cờ tơi!
(Tưởng như gần mà lại quá xa xôi
Tầm ảo tưởng)
Nhưng than ôi
Những dấu chân truồng thật hiện vẫn dẫm mình trên áo quần
chiêm bao biến tướng
Và những áo quần chiêm bao – những thây ma vất vưởng –
Vẫn treo xác mình hoài trên hệ thống niềm tin.
2.1983
Lê Vũ Tuấn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét