Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

TÌNH TỨ AN GIANG

Có nào ước hẹn gì đâu
Mà trao ánh mắt bồ câu chết người!
Sông xuân đổ bóng nghiêng trời
Hơi xuân thoảng cất nên lời đắm say.
An Giang ơi buổi chiều nay
Má người ửng sắc, mây bay trắng trời.
Có con chim én yêu đời
Hót vang trên những ngọn xoài vàng bông.
Em cười... là có hay không?
Lâng lâng lắng tiếng dòng sông thầm thì.
Như là biểu tượng khắc ghi
Lục bình tím mở lối về nhớ nhung… 

1.1983
Lê Vũ Tuấn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét