Thơ ơi quê xứ con người
Da vàng máu đỏ sống đời Việt Nam .
Cưu mang tiếng khóc siêu phàm
Uy nghi vóc dáng anh hùng Đông phương.
Bao phen dậy lửa chiến trường
Vẫn mềm mại, vẫn yêu thương ngọt ngào.
Sinh thành từ khúc ca dao
Từ câu quan họ, điệu chèo, lời ru.
Kết tinh ngôn ngữ Nguyễn Du
Đẹp giàu hơn với mai sau giũa mài.
Nâng hồn dân tộc tung bay
Rộng dài đôi cánh tương lai diệu kỳ.
Tìm đường sáng dẫn đời đi
Đỏ dòng máu chảy thơ về nguồn tim.
Da vàng sắc điệu hoàng kim
Bốn ngàn năm sáng trăng rằm mặt thơ.
Mai sau dù có bao giờ
Da vàng máu đỏ là thơ Việt mình.
Tiếng thơ trải hết tâm tình
Ngọt bùi cay đắng vẫn mình với ta.
Như từ đất, hạt thành hoa…
30.7.1982
Lê Vũ Tuấn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét