Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

TIẾNG KHÓC TÀNG HÌNH

Oa oa tiếng khóc tàng hình
Trầm rung trong máu sinh thành trái tim.
Bốn ngàn năm bấy nỗi niềm
Giáo gươm nâng bổng lòng tin cười òa…

Đã buồn tự khúc dân ca
Mõi mòn mẹ hát ru ta canh trường.
Độc huyền cung oán cung thương
Chùng căng non nước buồn vương vấn buồn.
Cái gien chứa sẳn trong hồn
Dậy nhuồm nhiễm sắc vào ngôn ngữ mình.
Tiếng đâu ấm áp ân tình,
Tiếng đâu gay gắt sắt đinh thệ nguyền,
Tiếng đâu trắc trở truân chuyên,
Tiếng đâu ngọt lịm cành quyên gọi hè.
Ai về rừng đước mà nghe
Tiếng đàn “dạ cổ” buồn tê tái buồn.
Thúy Kiều- tiếng khóc khôn nguôi
“Đoạn trường khúc” động đất trời ngàn năm.
Nguyễn Du ơi giọt lệ thầm
Người đem đốt nổ vang ầm hồn ta.
Lệ buồn tình ái Nguyệt Nga
Thủy chung vẹn giữ dù qua khổ nàn.
Cụ đồ ơi lệ chứa chan,
Dẩu mơ mộng cũng buồn ran tiếng đời.

Đã mang tiếng khóc trong người
Chân trần đạp đất, đầu – trời Việt Nam
Lắng nghe tiếng khóc siêu phàm
Vang trong xương cốt tâm hồn phương Đông
Giọng đời đổi phím thay cung
Tiếng gươm súng giữ tiếng xuân nở giòn.
Sinh sôi tiếng hát không mòn
Tương lai ríu rít trẻ con nói cười.
Lắng nghe em, tiếng cuộc đời
Niềm vui đâu đến gọi mời lòng vui.
Mỗi ngày mỗi tiếng buồn nguôi
Thấy không, tiếng khóc mồ côi tàng hình!

29.7.1982
Lê Vũ Tuấn    

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét