Lắng nghe số phận thở dài
Gió xào kẽ lá, mưa ngoài phố khuya.
Giòn tan là tiếng mưa về
Tiếng đàn xanh mướt vuốt mê mẫn trời.
Với tay ôm cả cuộc đời
Mắt người yêu đã đâm chồi tơ xuân.
Mật đong đầy cánh môi gần
Âm vang ngôn ngữ rưng rưng gọi mời.
Mắt em đọng cả chân trời
Tương lai nhuốm dậy rạng ngời ánh dương.
Long lanh căng trĩu là sương
Tinh trong cỏ biếc còn vương tiếng cười.
Ngày ròn rã đến mê tơi
Tiếng gà sung mãn giọng đời gáy ran.
Chớ nghe cỏ rác mơ màng
Rỉ rên số phận, lỡ làng tỉnh mê.
Tương lai trăm lối tụ về
Em nghe, như bổng ta kề đôi môi.
28.7.1982
Lê Vũ Tuấn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét