Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

THUỞ PHÔI THAI THIÊN ĐƯỜNG

Thiên đường ấy thuở phôi thai
Lòng ơi đã nhặt đầy tay ân tình.
Đã yêu thương đến quên mình
Choàng ôm trái đất siêu hình mà hôn.
Rụa ràn phún thạch hoàng hôn
Buồn rưng rưng bóng đêm buông tóc dài.
Đong đầy hố mắt liêu trai
Lệ treo ngấn ánh trăng say mạ vàng.
Một tà áo trắng mơ màng
Phất trời xanh, dáng cây đàn ngẩn ngơ.
Khóc cười dan díu vần thơ
Nồng men mực, bút vật vờ bước đi.
Nổ hồn đau buổi phân ly
Trời vương vải thịt phượng ghì sắt son.
Duyên tơ đã mất đâu còn
Nhớ chăng thuở ấy thiên đường phôi thai?
Bây giờ lòng đắng mắt cay
Nhắc làm chi nữa cho dài xót xa!

7.1982
Lê Vũ Tuấn 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét