(Tặng chị Ngô Hoàng Giang)
Đi cùng chị qua vùng tâm bão
Chợt thấy mình trong một vành trăng
Giữa biển đêm dáng tàu sắp đắm
Buồn cong nét vĩnh hằng.
Đi cùng chị qua vùng tâm bão
Chợt thấy đời nhiều quá tấm lòng
vàng
Từ mảnh đất tận cùng thét gọi
Đã nghe dồn nhịp đập cưu mang,
Đi cùng chị qua vùng tâm bão
Chuyện nhân tình thế thái đầy vơi
Đâu hiểu nỗi còn cơn bão khác
Xoáy lòng mình sáng nay.
Đi cùng chị qua vùng tâm bão
Hiểu cây cao thì gió cả thôi
Tin gió cả không lay nỗi chị
Chỉ lòng em bay lạc đi rồi.
Đi cùng chị qua vùng tâm bão
Như để từ trong bão nhận ra tâm
Hiểu ngư phủ tìm đường trên biển
thẳm
Là nhờ trăng dù khuyết dù rằm.
12.1997
Lê Vũ Tuấn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét