Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

NGƯỢNG NGẬP

Chưa quen lẽ yêu đời
Nên hạnh phúc đã làm anh ngượng ngập
Câu tỏ tình thường xuyên nói lắp
Khi mắt em nhìn long lanh.

Để đêm về óng mượt tóc mơ xanh
Sợi tình tứ một mình anh trau chuốt
Cứ sợ hãi một lời yêu nói trượt
Cho cuộc đời rộng quá, đến cô đơn.

Đã một thời ấp ủ giữa tim son
Những kỷ niệm huy hoàng không giữ được
Để ánh sáng cả đời mong ước
Cháy giữa tâm hồn thành muội đen.

Anh đâu ngờ cuộc sống bổng lên men...
Anh đâu ngờ trần thế có em…

3.1983
Lê Vũ Tuấn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét