Trước khi hoàn thành nghĩa vụ quốc tế ở Campuchia (1989), Bệnh viện 121 (Quân khu 9) đã thành lập bộ phận dịch vụ chuyên khám chữa bệnh (KCB) cho nhân dân có thu một phần viện phí. Mười lăm năm sau, chủ trương trên được lãnh đạo Cục Quân y (Bộ Quốc phòng) đánh giá là “đi đầu và đã tổ chức thực hiện tốt” tại hội nghị giao ban bệnh viện toàn quân. Vào thương trường từ chiến trường, ở đơn vị duy nhất được phong tặng 2 lần Anh hùng của ngành quân y VN, vẫn âm vang nhịp điệu “một hai một”...
BA MỤC TIÊU CỦA DỊCH VỤ Y TẾ QUÂN ĐỘI
Tuy chỉ là loại hình sinh hoạt “đến hẹn lại lên”, nhưng “lên” vào thời điểm xã hội đang bức xúc nhiều vấn đề liên quan đến khả năng phục vụ nhân dân của ngành y tế, chọn Bệnh viện 121 (Quân khu 9) là bệnh viện loại B để tổ chức hội nghị giao ban bệnh viện toàn quân hẳn không phải tình cờ. Sau khi dành cả ngày (30.9) nghe đại biểu đến từ 29 bệnh viện, viện nghiên cứu có mở dịch vụ y tế trong quân đội phân tích mọi “điều hay, lẽ dỡ”, đại tá tiến sĩ Chu Tiến Cường – Cục trưởng Cục Quân y – nhận xét: “Bộ Quốc phòng đánh giá cao hoạt động của ngành quân y, nhất là đã có nhiều thành công trong nghiên cứu y học, công tác quản lý bệnh viện, quản lý dịch vụ y tế quân đội có sự phát triển tốt. Tuy nhiên, khuyết điểm vẫn còn nhiều mà nguyên nhân cơ bản là vấn đề nhận thức. Tôi xin nhấn mạnh: Không có chuyện “xã hội hóa hoạt động y tế” 100% trong quân đội. Chúng ta mở dịch vụ y tế, nhưng chỉ thu một phần viện phí. Chúng ta nhắm tới 3 mục tiêu: Thứ nhất là lòng dân, phục vụ nhân dân thật tốt. Thứ hai là tay nghề, vừa nâng cao trình độ y thuật thời bình, vừa nghiên cứu đối phó thời chiến. Thứ ba mới là kinh tế, mua sắm trang thiết bị và cải thiện đời sống đội ngũ cán bộ y tế. Đối với bệnh viện quân đội, không có chuyện lấy 50% viện phí để tăng lương; không có chuyện lấy kinh tế làm mục tiêu số một”.
VIỆN PHÍ DÙNG ĐỂ LÀM GÌ?
Tại hội trường và trên thực địa, đại tá bác sĩ chuyên khoa II Trần Thanh Quang – Giám đốc Bệnh viện 121 – đã cung cấp cho hội nghị một thí dụ sống động, thể hiện đầy đủ quan điểm trên: Bộ phận Dịch vụ 20 giường cách nay 15 năm được nâng cấp thành Khoa Điều trị nhân dân 150 giường, phục vụ 24/24, kể cả thứ bảy, chủ nhật và ngày lễ. Bệnh nhân đến KCB không cần xuất trình bất kỳ loại giấy tờ nào và được chọn lựa mức độ phục vụ theo cách “lấy giàu giúp nghèo”. Cuối tuần, toàn bộ khoản thu nộp về Ban tài chính. Ban tài chính trích 20% trả công cho bộ phận trực tiếp thực hiện dịch vụ, 80% nộp vào quỹ bệnh viện. Ban giám đốc dành ra 40% mua sắm trang thiết bị, 20% lập quỹ bảo vệ sức khoẻ cán bộ (do quân khu quản lý), 40% bỏ vào quỹ vốn để bồi dưỡng bộ phận không trực tiếp thực hiện dịch vụ 250.000 đồng/tháng; chi cho thương, bệnh binh ăn thêm; mua sắm trang bị hoạt động văn hóa văn nghệ, thể dục thể thao, hỗ trợ học tập ngoại ngữ, vi tính, nghiên cứu khoa học; và đặc biệt nhất là tổ chức KCB miễn phí ở vùng sâu, vùng xa và vùng căn cứ kháng chiến cũ. Tức là thu được 10 đồng thì những thầy thuốc mặc áo lính dành ra tới 8 đồng để làm “việc nghĩa”, thể hiện bản sắc của một đơn vị quân y 2 lần Anh hùng.
Điều cần nói thêm là ở “bệnh viện văn hóa” này không hề có cảnh nhếch nhác, ăn ở tạm bợ của thân nhân người bệnh dù số lượng điều trị rất đông (tỉ lệ sử dụng giường năm 2003 là 147,88%, riêng quí 3 năm 2004 là 184,31%). Thượng tá bác sĩ chuyên khoa I Trịnh Thị Bê – Phó Giám đốc phụ trách Khoa Điều trị nhân dân – giải thích: “Chúng tôi xây dựng nhà trọ, bố trí nơi nấu ăn, nhà tắm, nhà vệ sinh công cộng có đầy đủ điện, nước, dây phơi quần áo, thùng chứa rác theo từng khu vực, có nhân viên dọn dẹp hàng ngày. Bên cạnh đó là hệ thống căng-tin, bãi giữ xe phục vụ bệnh nhân và người thăm nuôi suốt cả ngày lẫn đêm”.
Trên thương trường, vẫn âm vang nhịp điệu “một hai một”...
Tháng 10.2004
LÊ VŨ TUẤN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét