Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

SAN BẰNG "KHOẢNG CÁCH SỐ"

Đồng Tháp chỉ còn 5 xã “trắng” về BĐVH để trở thành địa phương thứ 2 ở ĐBSCL (sau Trà Vinh) và thứ 18 ở VN phủ kín dịch vụ bưu chính viễn thông (BCVT) công cộng trên 100% địa bàn, nhưng đang dẫn đầu khu vực và xếp thứ 5 cả nước về mức doanh thu với 26 điểm đạt hơn 5 triệu đồng/tháng. Đặc biệt, xã Mỹ An Hưng B, huyện Lấp Vò lập kỷ lục hơn 15,5 triệu đồng...

Giờ tin học trong trường phổ thông 
San bằng “khoảng cách số” giữa nông thôn với thành thị là một trong những tác động nổi bật nhất của mạng lưới BĐVH xã sau 5 năm triển khai. Cuộc bứt phá của Đồng Tháp cho thấy Internet không dành riêng cho các tỉnh giàu.
Nếu không kể 49 trường THCS và THPT đã được nối mạng Internet, BĐVH xã hiện chiếm 34/67 điểm ở Đồng Tháp cung cấp dịch vụ này. Riêng Mỹ An Hưng B được trang bị 8 máy trong khi các điểm còn lại chỉ có 6 máy. Đây lại là xã... làm sui với Đài Loan nhiều nhất tỉnh nhà. Bởi vậy, cũng không lạ khi doanh thu ở đây cao hơn mức bình quân cả nước (hơn 2 triệu đồng/tháng) tới 8 lần.
Ông Phạm Văn Triếu – Trưởng phòng Bưu chính và Phát hành báo chí, Bưu điện tỉnh – nói: “Tính từ năm 1998 đến nay, chúng tôi đã đưa vào hoạt động 101 điểm ở 120 xã, bỏ ra 14 xã đã có sẳn bưu cục phục vụ, thực tế chỉ còn 5 xã trắng”. Với định mức đầu tư 75 triệu đồng/điểm, nhưng doanh thu bình quân 3,5 triệu đồng/điểm/ tháng (tức 42 triệu đồng/năm), chỉ xét riêng về mặt kinh tế, hiệu quả đạt được ở Đồng Tháp là khá cao. Điều trớ trêu là 5 xã “trắng” lại thuộc về TX. Cao Lãnh và 2 huyện “giàu” Châu Thành, Lấp Vò - chậm trễ thi công chỉ vì... không có đất (!).
Tháng 9.2004, ghé thăm một điểm BĐVH xã có doanh thu trung bình là Tân Khánh Trung, huyện Lấp Vò, chúng tôi chứng kiến sự đảo lộn “khoảng cách số” ở Đồng Tháp sau khi nơi này cung cấp dịch vụ Internet có trang bị webcam. 
Châu Ngọc Diễm, nhân viên giao dịch, cho biết: “Doanh thu lập tức tăng từ 6,2 triệu đồng lên 16 triệu đồng/tháng. Thu nhập của em cũng tăng theo, từ 700 ngàn đồng lên 1,2 triệu đồng, nhưng phải trực suốt từ 7 giờ sáng tới 9 giờ tối mới đáp ứng hết nhu cầu của bà con. Tuy điện thoại vẫn là nguồn thu cao nhất, nhưng ở đây khác hẳn Mỹ An Hưng B, mỗi tháng chỉ có khoảng 4 cuộc gọi ra nước ngoài. Khách hàng thích nhất là vô net, chủ yếu để chat với webcam. Do là mạng 1 ổ cứng nên các web xấu đều được ngăn chặn dễ dàng”.
Sau khi “vô net” suốt cả buổi đứng, kỹ sư Châu Văn Việt - cán bộ kỹ thuật Cty Công trình giao thông tỉnh - cho biết: “Thường xuyên đi xây cầu ở vùng sâu, vùng xa, tôi hay tìm tới BĐVH xã vào buổi tối để lên mạng theo dõi tin tức, lấy tài liệu chuyên môn, gửi thư điện tử, giải trí. Chỉ tốn 3 ngàn đồng/giờ, thói quen có từ thời sinh viên này rẻ hơn, lành mạnh hơn các cuộc nhậu quá nhiều”.
Tại quầy giao dịch, bà Huỳnh Ngọc Sương tới trả... 14 cuốn sách, toàn sách pháp luật, hồ hỡi nói: “Nông dân tụi tôi chỉ rổi rảnh ban đêm nên thích nhất là được cho mượn sách và phát báo tận nhà. Chỉ tiếc sách ở đây còn hơi ít (400 cuốn, 6 tháng mới thay sách một lần). Còn báo thì ngoài Nhân Dân, Lao Động, Bưu Điện, Đồng Tháp, Xã Hội Thông Tin, các báo bà con ưa thích còn phải mua”. 
Đặc biệt, ông Lê Trung Tư nêu ý kiến: “Sao không lên mạng lấy thông tin mới nhất về khuyến nông, thị trường, luật pháp..., rồi sắm máy photocopy in ra cho người có nhu cầu”.
Vâng, đã giải xong bài toán kinh tế, sao không phủ kín điểm BĐXH đến 5 xã cuối cùng và mượn Internet để biến nó thành một trung tâm thông tin đa chức năng?

Tháng 9.2004
LÊ VŨ TUẤN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét